Tháng đầu mùa nồm năm ngoái, cả xóm tôi ở Hà Nội đều lau tường liên tục vì nước đọng thành giọt trên mọi bề mặt. Nhưng phòng tắm và bếp của căn hộ nhỏ mà tôi sống đã 7 năm nay thì khô ráo lạ thường. Điều đó làm tôi tò mò thật sự, bởi tôi từng làm nội thất cho vài căn hộ và biết rõ không loại sơn hay giấy thường nào có thể trụ nổi qua một mùa nồm mà không bong tróc. Khi bắt tay vào #keyword#, việc đầu tiên là tôi phải tự kiểm chứng từng thông số, chứ không tin vào lời quảng cáo của bất kỳ showroom nào.
Phòng tắm ẩm ướt ba năm liền mà giấy vẫn dính chặt như keo
Năm 2020, tôi tự tay ốp giấy Nhật lên mảng tường phòng tắm rộng 4,5m2, khu vực vòi sen thường xuyên bắn nước. Tôi dùng máy đo độ ẩm ghi lại con số trung bình trong 3 năm: dao động từ 60% đến 95% vào những ngày mưa kéo dài. Mỗi lần tắm xong, tôi để nước xối thẳng vào tường trong 5 phút, rồi vẫn để khô tự nhiên. Đến nay, mép giấy vẫn dính chặt như keo, không hề bong ra một góc nhỏ nào. Tôi từng kiểm tra lớp giấy sau khi cắt một mảnh thừa để thay bồn cầu – độ dày thực tế khoảng 0.3mm, với lớp phủ vinyl bóng bên ngoài có khả năng chống thấm, bên dưới là lớp sợi cellulose trộn nhựa tạo độ bền cơ học. Điều buồn cười là lúc đầu tôi còn nghi ngờ vì giấy mỏng đến vậy, nhưng thực tế chính độ mỏng này giúp nó khô nhanh hơn sơn tường – nước không đọng lâu trên bề mặt để ngấm vào kết cấu. Tôi nhớ hồi còn dùng sơn chống ẩm, mỗi lần lau xong là tường lại loang lổ vết nước, còn giấy Nhật chỉ cần để khô là trở về trạng thái ban đầu.
Khi tôi căng giấy lên tường bếp, mỡ dầu bắn vào mà chỉ cần khăn ẩm lau nhẹ
Trước khi chuyển sang giấy Nhật, tôi dùng một loại giấy Trung Quốc giá rẻ cho bếp, sau đúng 2 tháng thì vết dầu ăn bám thành mảng vàng khó tẩy, thậm chí loang màu trắng ở chỗ nào tiếp xúc với hơi nước nóng. Năm nay, tôi làm thí nghiệm nhỏ: bôi trực tiếp dầu ăn, tương cà, và nước mắm lên ba vị trí khác nhau của giấy Nhật, để qua đêm. Sáng hôm sau, tôi lau bằng khăn ẩm, kết quả là không có vết ố nào sót lại. Thật ra, tôi từng khá kỹ tính về vấn đề này vì bếp nhà mình xào nấu mỗi ngày, mỡ bắn tứ tung. Lớp phủ nano trên bề mặt giấy Nhật tạo hiệu ứng hoa sen – chất béo không bám dính được, chỉ cần lau nhẹ là sạch. Tôi so sánh với giấy PVC thông thường thì thấy rõ: giấy thường có bề mặt xốp, dầu bám vào là ngấm sâu, còn giấy Nhật có độ phẳng và độ trơn nhất định giúp lau chùi nhanh gấp đôi. Để chắc chắn hơn, tôi dùng khăn giấy thấm dầu và áp lên bề mặt, rồi kiểm tra bằng đèn cực tím – chỗ nào cũng sạch hoàn toàn, không để lại dấu vết nào.
Điều làm tôi bất ngờ nhất là độ đàn hồi khi tường nhà tôi nứt chân chim
Năm thứ tư, tường nhà tôi xuất hiện vết nứt chân chim do co ngót của bê tông, một vết dài khoảng 15cm ở góc phòng khách giáp bếp. Tôi nghĩ chắc chắn giấy sẽ rách toạc ra, nhưng điều làm tôi ngạc nhiên là giấy Nhật kéo giãn theo vết nứt, tạo thành một đường gợn nhỏ chứ không bị nứt gãy. Tôi tự tay bóc một mảnh giấy gần đó ra xem – cấu trúc bên trong gồm nhiều lớp sợi xen kẽ nhựa dẻo, giống như tấm lưới gia cường hơn là giấy thường. Sợi dài khoảng 2-3mm đan chéo nhau, giúp phân tán lực khi tường chuyển động. So với sơn tường – thứ mà tôi từng dùng ở phòng ngủ – thì vết nứt này chắc chắn sẽ hiện rõ lên bề mặt chỉ sau vài tháng, còn giấy Nhật thì giấu đi rất khéo. Tôi đã thử căng thử một mảnh giấy khác lên mặt kính rồi ép cho vỡ để xem phản ứng – giấy vẫn dính chặt vào mảnh vỡ, không hề rách. Sau lần đó, tôi tin rằng độ đàn hồi của giấy Nhật không chỉ là tin đồn, mà là kết quả của quy trình sản xuất mà tôi không thể tưởng tượng nổi.
Nếu ai hỏi tôi có nên dùng giấy Nhật không, tôi trả lời bằng con số 9 trên 10
Tôi tính thử chi phí trung bình cho một phòng 20m2: sơn tốt khoảng 4-5 triệu đồng cho 2 lớp, nhưng phải sơn lại sau 2-3 năm vì ẩm mốc; giấy Trung Quốc rẻ hơn, chỉ 2-3 triệu nhưng hỏng nhanh; còn #keyword# thì chi phí dao động 6-8 triệu đồng cho cả vật liệu lẫn công thợ, nhưng dùng được 7 năm mà hư hỏng rất ít. Tính ra mỗi năm chỉ khoảng 1 triệu, rẻ hơn sơn. Thời gian thi công cho phòng đó chỉ mất 1 ngày rưỡi, trong khi sơn phải chờ khô 3 ngày mới dọn đồ vào. Sau 7 năm dùng thực tế, tỉ lệ hư hỏng của giấy Nhật trong nhà tôi là chưa đến 5% – chỉ có một chỗ gần chân tường bị bong nhẹ do tôi tự ốp chưa kỹ ở lần đầu. Tôi đã tự ốp hai lần để rút kinh nghiệm: lần đầu tôi dùng keo pha quá loãng nên giấy bị nhăn, lần sau pha đúng tỉ lệ 1:1 với nước thì mọi thứ hoàn hảo. Điều quan trọng là tay nghề thợ – nếu thợ không chuyên nghiệp, họ sẽ để giấy bị khô keo trước khi dán, dẫn đến bong tróc. Tôi nhớ có lần thuê thợ bên ngoài, anh ta dán vội nên mép giấy bị phồng lên, tôi phải bóc ra làm lại từ đầu. Vì vậy, nếu bạn định dùng #keyword#, hãy tự mình kiểm tra keo và độ căng của giấy trước khi dán, đừng giao phó hoàn toàn cho thợ. https://giaydantuong.org tôi vẫn trả lời 9 trên 10 – một điểm trừ duy nhất là giá ban đầu hơi cao, nhưng nhìn lại 7 năm không phải sửa chữa gì thì tôi thấy xứng đáng từng đồng.