Tối đầu tiên sau khi nhận chìa khóa, tôi bước vào phòng ngủ phụ cuối dãy hành lang, chỉ để cất chai rượu vang đem về hôm đó. Cảm biến ánh sáng bật đèn, rồi lại tắt khi tôi đứng yên. Tôi lại bật lên, đi lùi về sau, nó tắt. Tôi đứng yên, nó lại bật. Suốt buổi tối hôm ấy tôi cứ đi qua đi lại trước cửa như một kẻ mất trí. Mãi về sau tôi nhận ra, căn phòng đó được bố trí để khoe tầm nhìn, còn tôi bị kẹp giữa cảm biến và một bức tường kính phản chiếu. Đó là lần đầu tiên tôi đối mặt với cái gọi là #keyword# theo một cách chẳng giống ai.
Phòng ngủ mà kiến trúc sư tâm đắc nhất lại là nỗi ám ảnh của tôi
Căn phòng phụ này được tạo nên với cửa kính lớn 2m hướng thẳng ra sân golf, từng là điểm nhấn trong bản vẽ chào bán. Ở được vài tuần tôi mới vỡ lẽ, vào tầm 8 giờ đêm, đèn chiếu sáng bên ngoài lên đèn rọi thẳng vào bên trong, kính phản chiếu rõ bóng người ngồi trong phòng khiến căn phòng trở thành 'tấm gương lớn' có cảm biến kích hoạt đèn. Ban ngày đẹp như tranh, ban đêm ngồi trong phòng nhìn ra chỉ thấy bóng mình và ai bước ngang hành lang từ bên ngoài đều thấy tôi ngồi trong phòng như đang diễn kịch. https://thietkenoithat.com/thiet-ke-noi-that-chung-cu vệ gọi tôi không biết bao nhiêu lần hỏi 'Anh ơi, anh có sao không' chỉ vì quan sát thấy tôi đứng trơ trơ trong phòng tối. Có lần tôi trả lời: 'Tôi đang tập thở', trong khi đầu óc nghĩ chắc bảo vệ tưởng tôi điên.
Anh thợ điện 10 năm đã buông một câu khiến tôi tỉnh ra về căn hộ năm tỷ
Đến tháng thứ hai , tôi nhờ thợ tới gắn thêm ổ điện ở phòng bếp. Ông thợ điện 55 tuổi xem qua bản thiết kế chiếu sáng rồi nói một câu xanh rờn: 'Nhà này xây để trưng mà chứ không phải để ở'. Ông ấy chỉ cho tôi thấy cảm biến nhiệt đặt cạnh điều hòa khiến cứ tôi lại gần bếp là máy lạnh tự ngắt, camera giám sát ở góc khuất phản ánh người đi vệ sinh vào chiếc tivi phòng khách. Ông bảo những hệ thống này thường do nhóm kiến trúc sư cao cấp lập trình sẵn để 'trình diễn lúc khách ghé thăm' , chẳng ai nghĩ đến nhu cầu sống thật. Tôi từng tự hào khoe với bạn bè về hệ thống nhà thông minh, bây giờ mới hiểu tôi đang sống giữa showroom, chứ chẳng phải nhà để ở. Tôi chết lặng hồi lâu , cảm giác như bị lừa . Vậy mà câu nói đó cũng làm tôi thông ra một điều: mua căn hộ cao cấp không giống mua một chiếc xe, mà là chấp nhận chung sống với tất cả những thiết kế vô hồn ấy.
Nhà tắm lát đá cẩm thạch đẹp như gallery mà tôi cọ rửa như một kẻ hầu
Phòng tắm chính lót đá cẩm thạch nhập khẩu Ý với hoa văn đẹp như tranh. Hóa ra loại đá này rất xốp, cứ rửa mặt là nước bắn nhẹ là để lại vết ố vàng mờ mờ như bị ăn mòn. Phía quản lý tòa nhà từng đưa tài liệu 10 trang về cách lau bằng nước cất và bột chuyên dụng kẹp trong sổ bảo hành. Tôi vẫn nhớ lần bạn thân qua nhà, lỡ tay hất ly vang đỏ xuống sàn, hai vợ chồng tôi quỳ xuống lau hơn một tiếng đồng hồ, nó nghĩ tôi sắp khóc vì chuyện động trời. Sau vụ đó tôi kiếm tấm thảm nhựa rộng che kín chỗ hay đứng rửa mặt, kiểu thảm nhà nghỉ bình dân, nhìn là bay biến hết cảm giác sang trọng. Có đêm tôi tự hỏi: tại sao mình bỏ ra hàng tỷ đồng để sống trong một căn phòng tắm mà mình phải sợ ? Nhưng rồi câu trả lời đến từ nơi tôi chẳng hề ngờ.
Bây giờ tôi sống với căn hộ theo cách mà không bản vẽ nào dạy
Tôi bỏ hẳn ý định 'sống như bản vẽ'. Tôi tự vẽ lại một bản đồ 'căn hộ thực dụng' của riêng mình: đánh dấu chỗ nào có cảm biến phiền phức, chỗ nào tấm kính hắt bóng, nơi nào ngồi nhìn ra cảnh đẹp nhất lúc 5 giờ chiều khi nắng xế. Tôi tháo bớt một loạt hệ thống tự động, mua thêm lớp rèm chống dính dán tạm lên mấy vùng kính quá trong suốt. Tôi cũng chấp nhận việc sống trong nhà đẹp tốn công hơn nhà thường, giống như đang nuôi một con chó đẹp nhưng nghịch ngợm, chẳng phải lúc nào cũng âu yếm được đâu mà phải dọn theo nó. Điều tôi ngộ ra sau 4 năm trong căn hộ này là một chung cư cao cấp đúng nghĩa không nằm ở phút giây rực rỡ của hình phối cảnh, mà vì khi cục sạc điện thoại rơi xuống khe tủ bếp, bạn vẫn xoay xở vớt nó ra mà không làm xước lớp sơn phủ. Mà nói thật, tôi chưa kể cho ai nghe về tấm bản đồ tự chế đó. Vậy mà nó xịn hơn tất cả bản thiết kế tôi có . Nếu bạn sắp nhận nhà , tôi khuyên bạn một điều: đừng coi bản vẽ là thánh kinh. Hãy sống chậm lại ba tháng đầu, nhìn ngắm từng ngóc ngách, rồi mới đụng vào bất kỳ thứ gì . Bởi vì chỉ có sống, bạn mới biết mình cần gì . Còn riêng tôi , phòng cuối hành lang giờ không còn là nỗi sợ , nhưng tôi vẫn chẳng bao giờ đứng yên trong ấy quá một phút . Một thói quen lạ, đúng không ?